Chất thải nguy nan là chất thải có chứa các chất hoặc các hợp chất có một trong các đặc tính gây nguy hiểm trực tiếp (dễ cháy, dễ nổ, làm ngộ độc, dễ ăn mòn, dễ lây nhiễm và các đặc tính gây nguy hiểm khác) hoặc tương tác với các chất khác gây nguy hiểm tới môi trường và sức khoẻ nhân loại.

Tính đến tháng 12 năm 2006, toàn tỉnh Vĩnh Phúc có 14.318 cở sở chế tạo công nghiệp, nhưng bây giờ chỉ có 122 cơ sở cung cấp công nghiệp có quy mô cửa hàng, còn lại là các cơ sở nhỏ, quy mô hoạt động ở mức gia đình. Các cơ sở sản xuất có quy mô cửa hàng phân bố chính yếu trên địa bàn đô thị Vĩnh Yên, thị xã Phúc Yên, huyện Mê Linh, huyện Bình Xuyên và tập trung vào 8 nhóm ngành chính sau: cơ khí, lắp ráp ô tô, xe máy, điện tử; chế tạo vật liệu xây dựng; dệt may, da giày; hình thành nông sản thực phẩm; rượu bia và nước giải khát; dược phẩm và hoá chất dùng; khai thác khoáng sản; và các nhóm ngành khác như ngành cung cấp giấy, nhựa, cao su, pin, đồ gỗ gia dụng... xử lý chất thải công nghiệp



Với đặc trưng riêng biệt của mỗi nhóm ngành, mức độ phát thải các chất thải (lượng chất thải, khối lượng…) của mỗi nhóm ngành rất khác biệt. Theo số liệu tổng hợp vào tháng 5 năm 2007, chỉ có 52 trong tổng số 122 cơ sở cung cấp công nghiệp có quy mô công ty gửi “thông báo thống kê về khối lượng, tình hình thu gom, quản lý và xử lý chất thải rắn gian nguy” về Sở Tài nguyên và Môi trường (chiếm 42,6% tổng số công ty), với tổng lượng chất thải rắn chế tạo là 718.430 kg/tháng và 240 m3/tháng, 2.000 vỏ thùng/tháng (loại thùng phi chứa nguyên liệu loại 60 lít, 200 lít); tương đương 752 tấn/tháng. Lượng chất thải rắn cung cấp nguy nan khoảng 265.474 kg/tháng và 74 m3/tháng, 65 vỏ thùng/tháng (tương đương 299 tấn/tháng), gồm các loại chất thải rộng rãi tại các cơ sở như: dầu mỡ, dung môi, hoá chất thải, cặn dầu máy, cặn bùn, cặn sơn, cặn lắng có thể chứa kim loại nặng như Sắt, Man gan, Can xi…, vỏ thùng đựng sơn, giẻ lau dính dầu mỡ, mực in, vật phẩm giầy hỏng… Đây là một khối lượng chất thải nguy nan khá lớn, chiếm khoảng trên dưới 30% tổng lượng chất thải rắn sản xuất. Trong 8 nhóm ngành sản xuất công nghiệp, nhóm các ngành cung cấp khác phát sinh nhiều chất thải nguy khốn nhất, trong đó cốt yếu là ngành chế tạo đồ gỗ gia dụng với tổng khối lượng là 226.976 kg/tháng và 74 m3/tháng, 15 vỏ thùng/tháng; đứng thứ 2 là ngành cơ khí, lắp ráp ôtô, xe máy, điện tử với tổng khối lượng là 28.244 kg/tháng và 50 vỏ thùng/tháng. Ngành cung cấp vật liệu thành lập có chất thải khá lớn, tuy không có nhiều chất thải nguy nan nhưng làm ô nhiễm nặng về môi trường về bụi và phế thải đổ bừa bãi, mất vệ sinh nơi sản xuất, ảnh hưởng đến các cơ sở chế tạo khác trong các khu công nghiệp. xử lý chất thải công nghiệp

Với tổng lượng chất thải rắn công nghiệp tổng hợp được từ 52 trong tổng số 122 cơ sở công nghiệp là 752 tấn/tháng (trong đó chất thải rắn không nguy hiểm là 453 tấn/tháng, chất thải rắn nguy khốn là 299 tấn/tháng), hay 25 tấn/ngày thì đã tương đương với 1/4 lượng phát thải chất thải rắn của vùng kinh tế trọng điểm phía Bắc (với tổng lượng 99,3 tấn/ngày); song theo ước tính chung, tổng lượng chất thải rắn công nghiệp trong tỉnh có thể lên tới 1.058 tấn/tháng, trong đó chất thải rắn gian nguy là 423 tấn/tháng.

Lượng chất thải rắn chế tạo nói chung và chất thải rắn nguy khốn tập trung cơ bản trên địa bàn thành phố Vĩnh Yên, thị xã Phúc Yên và hai huyện Mê Linh và Bình Xuyên do tổng số cơ sở chế tạo của 4 đơn vị hành chính này chiếm 82,8% tổng số cơ sở cung ứng của toàn tỉnh.


Trên địa bàn thị trấn Vĩnh Yên hiện có 29 cơ sở chế tạo công nghiệp, tập trung chủ yếu trong khu công nghiệp Khai Quang, chiếm khoảng 23,8% số cơ sở phân phối của toàn tỉnh. Theo số liệu thống kê năm 2007, thành phố Vĩnh Yên là địa phương có số cơ sở cung ứng công nghiệp nhiều thứ hai của tỉnh Vĩnh Phúc, sau huyện Mê Linh. Theo lên tiếng của 10/29 đại lý trên địa bàn đô thị phát hình thành lượng chất thải rắn là 114.935 kg/tháng và 220 m3/tháng, có chất thải rắn sinh hoạt là 200 kg/tháng; chất thải rắn cung cấp không nguy nan là 97.355 kg/tháng và 220 m3/tháng; chất thải rắn nguy khốn là 17.380 kg/tháng. Chất thải rắn nguy hại chủ yếu được các cơ sở chế tạo thuê các công sở môi trường xử lý hoặc đốt. ước tính một cách sơ bộ lượng chất thải rắn nguy nan có thể phát sinh trên địa bàn thành phố Vĩnh Yên sẽ vào khoảng 1.000 tấn/năm.

Trên địa bàn thị xã Phúc Yên hiện có 14 cơ sở phân phối công nghiệp, chiếm 11,5% số cơ sở chế tạo của tỉnh. Lượng chất thải gian nguy của 6/14 cơ sở cung cấp đạt 10.183 kg/tháng, 122 tấn/năm. Chất thải rắn gian nguy đã được đi chôn lấp hoặc bán, đốt hoặc thuê đơn vị đủ chức năng xử lý. Trên thực tế, lượng chất thải rắn nguy nan phát sinh trên địa bàn thị xã Phúc Yên còn lớn hơn nhiều lượng chất thải đã công bố của các cơ sở chế tạo. Theo ước tính sơ bộ, lượng chất thải rắn nguy hại có thể lớn gấp 2 lần, tức là có khoảng 240-250 tấn/năm.


Huyện Mê Linh có 44 cơ sở chế tạo công nghiệp, tập trung căn bản trong khu công nghiệp Quang Minh. Lượng chất thải rắn nguy khốn của 16/44 cơ sở chế tạo ở Mê Linh là 15.058 kg/tháng và 50 vỏ thùng/tháng. Chất thải rắn nguy khốn đã được các cơ sở phân loại, thu gom và chuyển các công ty môi trường xử lý. Theo thể loại chất thải rắn nguy hiểm thì tất cả các cơ sở cung ứng đều phát sinh chất thải rắn nguy hại. do vậy, lượng chất thải nguy hiểm trên địa bàn huyện có thể lớn gấp 2 lần lượng chất thải nguy khốn đã công bố của 16/44 cơ sở, tức là đạt khoảng 30 tấn/tháng và 100 vỏ thùng/tháng.

Trên địa bàn huyện Bình Xuyên có 14 cơ sở sản xuất công nghiệp. Tổng lượng chất thải rắn phát sinh trên địa bàn huyện Bình Xuyên là 256.170 kg/tháng, khoảng 3.074 tấn/năm. Lượng chất thải rắn nguy khốn của 3/14 cơ sở sản xuất là 8.940 kg/tháng (khoảng 107 tấn/năm). Chất thải rắn gian nguy đã được các cơ sở chế tạo thu gom, phân loại và đưa công ty môi trường xử lý hoặc để trong tổ chức chưa xử lý và bán như người dùng chế tạo ống thép Việt Đức. Như vậy, việc quản lý và xử lý chất thải rắn gian nguy chưa thực sự đúng pháp luật vì chẳng phải cơ quan hay cơ sở thu mua phế liệu nào cũng có chức năng xử lý chất thải rắn nguy hiểm.



Theo số liệu thống kê năm 2007, tại các huyện Lập Thạch, Tam Dương, Tam Đảo, Vĩnh Tường, Yên Lạc; mỗi huyện chỉ có từ 1-7 cơ sở sản xuất công nghiệp và tổng số có 21 cơ sở chế tạo công nghiệp. Tuy nhiên, lượng chất thải nói chung, đặc trưng là chất thải rắn nguy khốn phát sinh trên địa bàn 5 huyện này hiện nay không đáng kể.

Thực tế điều tra, khảo sát trực tiếp tại một vài cơ sở phân phối cho thấy toàn bộ các cơ sở sản xuất chưa nhận thức gần như việc thực hiện thu gom, phân loại chất thải nguy nan. Các cơ sở sản xuất để lẫn chất thải nguy hiểm với chất thải rắn không tái chế được và cho xử lý như các chất thải sinh hoạt. Chỉ có một vài cơ sở phân phối liên doanh lớn như tập đoàn Honda, Toyota, Sơn Nipon… là có thu gom phân loại tự xử lý bằng sử dụng lò đốt, chôn chặt trong khuôn viên của cơ sở, hoặc ký hợp đồng thuê các công sở môi trường và dịch vụ thực hiện thu gom, đem đi xử lý. Các cơ sở cung ứng tuy đã sử dụng các biện pháp thu gom, xử lý chất thải rắn nguy nan, tuy nhiên đại bộ phận các cơ sở cung cấp đều tự mình chôn lấp ngay trong doanh nghiệp, hoặc tự đốt, hoặc giao phó cho các công ty môi trường và cái này thu gom, xử lý. báo giá xử lý chất thải nguy hại

Chủ đề cùng chuyên mục: